Hiếm khi nói chuyện tình cảm trên mặt báo nhưng lần này
anh Bo không hề giấu diếm về những cuộc tình đã qua và cả người yêu
hiện tại. Đan Trường đã chia sẻ những tâm sự về gia đình và tình yêu
rất chân thành.
|
 |
| Ca sĩ Đan Trường. |
-
Sau một năm khá thành công với liveshow "Thập đại mỹ nhân" anh đã khởi động một năm mới của mình như thế nào?
- Từ đêm Giao thừa cho đến bây giờ tôi đi diễn suốt,
chưa có ngày nào được nghỉ cả. Từ các tỉnh miền Tây tôi đi dọc miền
Trung và bây giờ là miền Bắc. Kết thúc chuyến đi vòng quanh đất nước
này tôi lại tiếp tục đi diễn ở Trung Quốc rồi kế đến là châu Âu.
-
Ngày nào cũng có show diễn, điều đó
chứng tỏ cái tên Đan Trường rất phổ cập ở mọi tầng lớp khán giả. Anh
lấy đâu ra sức khoẻ mà đi hoài như vậy?
- (Cười) Tôi đi hát 12 năm nay rồi nên tất nhiên có
kinh nghiệm để sắp xếp mọi việc sao cho hợp lý. Bạn cũng thấy đó, tôi
không béo lên được bởi tôi sử dụng sức quá nhiều sức lực. Bây giờ tôi
chỉ biết ngủ thật nhiều để cơ thể và đầu óc được thả lỏng, ăn uống vừa
đủ chứ không quá no. Với tôi, giấc ngủ là quan trọng nhất trong việc
giữ gìn sức khỏe.
-
Sau mười mấy năm đi hát, cuối năm ngoái
anh mới chính thức dọn về nhà ở với gia đình tại TP HCM. Cảm giác được
sống ở nhà như thế nào?
- Tôi sống riêng đã từ lâu lắm rồi. Ngay từ lúc chưa
đi hát tôi đã sống tự lập và không nhờ vả vào gia đình. Tôi đi hát được
12 năm thì cô em gái út của tôi cũng được 12 tuổi. Cả 12 năm tôi ít
được gặp em, có khi với em, tôi là người lạ trong gia đình. Và tôi
quyết định trở về nhà để gần gũi với những người thân của mình. Từ khi
sống ở nhà, tôi như có thêm động lực để phấn đấu trên con đường ca hát.
-
Cô em út của anh đang ở tuổi teen. Có khi nào em gái anh lại thần tượng chính anh trai của mình?
- Các em tôi đều nghêu ngao hát các ca khúc của tôi.
Riêng cô em út thường xuyên xem tôi hát trên tivi. Mỗi lần em làm sai
điều gì, ba mẹ tôi lại nói: “Con không nghe lời là má mách anh Bo đó!”
và em rất sợ. Bây giờ, khi tôi bước về nhà là em lại trốn trên phòng,
tôi gọi mãi em mới xuống để gặp. Cũng vì nguyên nhân này mà tôi muốn
được gần các em tôi hơn, nhất là cô em út.
Trong gia đình, mẹ vẫn luôn là người hiểu tôi nhiều
nhất, tuy nhiên tôi ít khi tâm sự mọi chuyện với bà mỗi khi tôi gặp khó
khăn. Thường thì tôi tự giải quyết khó khăn một mình và không muốn cho
gia đình tôi thêm lo lắng.
-
Vậy những lúc khó khăn anh tâm sự cùng ai?
- Tôi tự suy nghĩ và tìm cách giải quyết chứ không
bao giờ đi giải trí. Nhiều vấn đề tôi mắc phải nó quá khó thì tôi cứ để
kệ cho mọi chuyện diễn ra. Tới đâu hay tới đó, rồi mọi chuyện cuối cùng
cũng có cách giải quyết.
|
 |
| Đan Trường sống tự lập từ khi mới bước chân vào làng ca hát. |
-
Giai đoạn nào trong nghiệp ca hát là khó khăn nhất đối với anh?
- Đó là khi tôi mới bước chân vào lĩnh vực ca hát. Có
lẽ tôi nổi tiếng nhanh quá, bùng nổ mạnh quá nên có nhiều người không
hiểu lại ganh ghét, nói xấu tôi. Cũng có người viết sai về tôi nhưng
tôi không giải thích. Tôi chứng minh cho họ thấy bằng chính những thành
công trên con đường ca hát của tôi.
-
Anh tự nhìn nhận vị trí của anh ở đâu trong lòng khán giả?
- Tôi vui vì mình đã thể hiện được hình ảnh một người
ca sĩ đa tài. Tôi càng vui hơn khi bước chân vào diễn tại một tụ điểm
ca nhạc, tôi có thể phục vụ cho mọi đối tượng khán giả. Tôi rất hạnh
phúc vì tôi đã làm được điều đó.
Có thể chết vì tình yêu
-
Hiếm khi tiết lộ chuyện riêng trên mặt
báo nhưng bây giờ anh hãy thẳng thắn một chút nhé. Mối tình đầu của anh
là khi anh bao nhiêu tuổi?
- Đó là năm tôi 16 tuổi. Có một cô gái lúc nào cũng
đi theo tôi. Ai cũng nói hai chúng tôi rất xứng đôi nhưng tôi lại không
để ý đến chuyện đó. Nhiều khi cô ấy nắm tay tôi, tôi giật ra ngạc nhiên
và không hiểu chuyện gì. Lúc đó tôi chưa nhận thức được tình yêu là gì.
Đôi lúc tôi bâng quơ nhìn đi nơi khác thì cô ấy bất ngờ hôn vào má tôi.
Bẵng đi một thời gian không gặp cô ấy, tôi thấy trong người bứt rứt và
khó chịu. Khi đó tôi nhớ đến hình ảnh của cô ấy, nhớ cảm giác lúc cô ấy
nắm tay và tôi nhận ra có lẽ đó là những cảm xúc đầu đời của mình.
Tôi có đi tìm cô ấy ở những nơi tôi và cô ấy thường
đến nhưng không gặp. Tôi tìm hiểu và biết gia đình cô ấy đã chuyển đi
nơi khác sống. Mỗi tối khi đi ngủ tôi hay mơ về cô ấy, tôi ước sao có
thể quay lại quá khứ để gặp cô ấy một lần nữa.
-
Anh từng nói, mối tình đầu tiên chỉ là
thoáng qua, mối tình thứ hai mới là sâu đậm. Vậy mối tình thứ hai đã để
lại trong anh những dấu ấn gì khó quên?
- Sau mối tình đầu vài tháng thì tôi bắt đầu vừa học
vừa đi làm cơ khí. Và ở đó tôi đã thích một cô gái. Với tôi, hình ảnh
của cô ấy rất sâu đậm nhưng có thể với cô ấy, tôi không có một chút ấn
tượng nào. Tôi yêu đơn phương cô ấy trong 2 năm trời, thậm chí tôi yêu
một cách say đắm và có thể chết vì cô ấy. Khi yêu quá sâu đậm thì tôi
sẵn sàng hy sinh mọi thứ vì người con gái tôi yêu.
Cô ấy thích một người con trai khác, còn tôi chỉ là
một người bạn để cô ấy tâm sự những khi buồn. Tôi còn chỉ cho cô ấy
cách làm sao tiếp cận chàng trai kia. Dù miệng thì nói nhưng trong lòng
tôi đau khổ lắm.
Vào một ngày, tôi đã lấy hết can đảm để nói lên tình
cảm của mình với cô ấy nhưng cô ấy không chấp nhận, cô ấy nói cô ấy yêu
người khác mất rồi.
|
 |
| Từng yêu đơn phương một người con gái khi mới 16 tuổi, Đan Trường rất sợ lại gặp tổn thương trong tình yêu. |
-
Và mối tình đơn phương đó vẫn còn lưu giữ lại những gì trong tim anh lúc này?
- Một vài mối tình đầu tiên bao giờ cũng để lại vết
sâu trong trái tim tôi và có lẽ nó sẽ không bao giờ phai mờ. Những mối
tình sau này, tôi vẫn yêu nhưng không yêu hết 100%.
-
Vậy bây giờ anh yêu bao nhiêu?
- Tôi chỉ yêu 80% thôi. 20% kia tôi "phòng thủ" và
không mở hết trái tim cho người yêu. Tôi sợ nếu tôi yêu hết 100% và lại
gặp chuyện tương tự như trong quá khứ thì có lẽ tôi sẽ chịu không nổi.
-
Anh có sợ khi bài báo này lên, người yêu hiện tại của anh sẽ giận anh vì biết anh chỉ yêu cô ấy có 80%?
- (Cười to) Thì bạn đừng đưa lên mặt báo giùm tôi!
-
Cô ấy là mối tình thứ bao nhiêu của anh?
- Mối tình thứ 5 của tôi. Trước khi yêu Thu tôi cũng
từng trải qua hai mối tình với hai cô gái ở trong nước. Cô ấy là người
Việt nhưng sinh ra và lớn lên ở Đức. Khi mới gặp tôi, cô ấy nói tiếng
Việt còn không sõi nhưng bây giờ thì trôi chảy hơn rồi.
-
Có khi nào anh hát mà cô ấy là khán giả duy nhất?
- Đó là lần chúng tôi hát chung ca khúc
Chim trắng mồ côi. Cô ấy hát một câu, tôi hát một câu rồi chúng tôi cầm tay nhau hát. Chỉ có riêng hai người!
-
Con gái thường thích những món quà lãng mạn. Anh có tặng cô ấy những món quà như thế?
- Cái đó là bí mật (cười)… Tôi là người đàn ông lãng
mạn. Mỗi khi nói chuyện với cô ấy tôi đều chú ý đến việc cô ấy thích
làm, những thứ cô ấy thích và ghi nhớ mọi thứ trong đầu.
-
Món quà nào của cô ấy mà anh coi như vật báu?
- Đó là một bức ảnh của chúng tôi được khắc trên một
quả cầu bằng thuỷ tinh. Cô ấy đem bức hình chúng tôi chụp chung vào
tiệm khắc nó lên thuỷ tinh và đem tặng tôi. Món đồ ấy bây giờ đã bị vỡ
vì người dọn phòng đã vô tình làm rơi đồ trong lúc dọn dẹp. Lúc đó tôi
giận ghê lắm nhưng may mà món đồ ấy vẫn chưa vỡ tan, và tôi ghép lại
giữ cho đến bây giờ.
|
 |
| Đan Trường tâm sự, vài năm trước ba mẹ giục anh lấy
vợ ghê lắm. Nhưng bây giờ ba mẹ nói mãi rồi chán nên ít khi đả động đến
chuyện vợ con mỗi lần anh bước chân về nhà. |
-
Người nghệ sĩ sống lãng mạn quá cũng không được vì họ sẽ xa vời thực tế. Anh nghĩ sao về điều này?
- Tôi lãng mạn nhưng không bao giờ rời xa thực tế cả.
Đôi lúc khi đi diễn tôi thích một gương mặt nào đó, khi về nhà tôi cũng
nhớ gương mặt ấy. Nhưng tôi không cho phép mình đi quá xa, giống như
bạn nói, không nên xa rời thực tế. Không thể nào có chuyện, tôi thích
ai thì tôi bắt quen với người đó trong khi tôi đã có người yêu rồi.
-
Nghĩa là anh đã từng rất nhiều lần xao xuyến trước những các cô gái khác?
- (Cười) Trước khi bước chân vào con đường ca hát tôi
nghe nói người nghệ sĩ lãng mạn lắm, họ có nhiều cảm xúc bất chợt đến
khó hiểu. Và bây giờ thì tôi đã biết vì sao họ lại như vậy.
-
Lúc trước khi gặp khó khăn anh tự giải quyết một mình, còn bây giờ anh có chia sẻ mọi chuyện với người yêu?
- Tôi có nói cho cô ấy biết nhưng nói không nhiều. Cô
ấy không làm trong môi trường nghệ thuật nên không thể mường tượng được
hết những khó khăn mà tôi gặp phải. Qua điện thoại tôi chỉ nói với cô
ấy: “Hôm nay anh buồn, khó ngủ quá em ạ” và cô ấy cũng chỉ biết an ủi
tôi: “Thôi, cố ngủ đi anh ơi, chuyện đâu rồi từ từ cũng giải quyết được
mà. Sức khoẻ là trên hết…”. Những câu nói đó khiến tôi ấm lòng hơn.
-
Những lúc anh cô đơn mà không có cô ấy bên cạnh thì anh làm cách nào để vượt qua nó?
- Rời xa ánh đèn sân khấu và những tràng pháo tay náo
nhiệt tôi trở về khách sạn nằm một mình. Tất cả xung quanh tôi đều
trống trải và không có ai hết. Người yêu tôi thì không phải ngày nào
cũng gọi điện thoại nói chuyện được vì cô ấy sống ở nước ngoài. Mỗi năm
chúng tôi chỉ gặp nhau vài lần, khi thì cô ấy về Việt Nam, khi thì tôi
sang đó diễn. 6 năm yêu nhau, chúng tôi cứ như vậy. Nhưng hiện tại, nỗi
cô đơn trong tôi không còn lớn như ngày trước. Tôi là người vui tính
nên hàng ngày tôi đều cố gắng tự tạo cho mình một niềm vui để không
phải buồn.
Lương Trần
Ảnh do nghệ sĩ cung cấp